[Day 19] Some thoughts for today(5 min read).

As I’m trying to think about my final thesis for my Philosophy class, I have come over several interesting thoughts and ideas for the last 3 days. On the road trip with 1 of the greatest guy that I know, Will, we’ve had a really great conversation about those.

I) The differences between Western philosophy and Eastern philosophy.

I started the conversation by stating out that the Western philosophy is based on logic and reasoning. It bases on the law of non-contradiction. If one is A, one cannot be not-A. If I’m in America right now, I cannot be in Viet Nam at the same time. This is the mode that Western philosophy operates on. However, Eastern philosophy, like Confucious and Buddha is having the notion of confusion. Contradictions can exist in the East. You can be A and not A at the same time, just like the symbol Ying and Yang. In the past, because of the disconnection on this simple notion, philosophers who believe in the East were ignored by their peers because it is obvious that one cannot be A and not-A. It is the premise that cannot be argued. Even a child can understand that. However, as Will and I both agree, Eastern philosophy is really post-modern in its thinking and people now having a new perspective on it. People start realizing its beauty and actually come back to the East. I’m still a novice on these fields so I have no detailed explanations about how they can resolve this differences.

One thing that Will points out to me that he sees Eastern philosophy in the view of religions. Both Buddhism and Confucism are religions. But somehow while it is considered religions, Will said that he found it is actually philosophy. I agree with him at this point. I think that Buddha and Confucious have many common points. They did not write. All of their teachings were written by their disciplines. Thus, it contains much more metaphor and harder to understand, since you have to understand the context of the conversation, the tone of their voices and many other factors. The meaning is not clearly articulated like written essays like what Plato and Western philosopher did with their thoughts. Thus, it is easier for their discipline to turn their philosophy into religions by using different interpretations. The second thing is both of them tried to teach the Way of Life. It seems that they had no God in mind, and they found some rules or Way that they thought people should live by and then spread it to other people. I believe that everywhere in the world, there is always a strong connection between culture, philosophy, and religion. In the East, those things cannot be separated.

II) Education. Creativity. True writers can relive their emotions due to external needs.

Because I have been struggling with my thesis for days, I start explaining about how frustrating it is to come out with something without detailed instructions. Will told me about his brother, who have the same issue with creative assignments. He does well with assignments that have specific questions, but he would have a really hard time if his teacher just gave him a book and say ” Hey, write something about it”. We talked about whether it is the fault of our education to diminish our ability to create something ourselves. We’re taught to be familiar with instructions, orders, and standardized tests, not creativity. When we were kids, if we told our teachers that we felt this should not be the right way to do things, we would easily be scolded and steered back to the curriculum. After a few times being corrected, we just stop doing that. Thus, developing the habit of creating our own things in college would take a long time.

A reason that we think that might be in place that is the difference between internal needs and external needs. There are sometimes that I feel like writing, I write a lot. That writing means something to me. It’s my internal urge that pushes me to write so I can devote my time and effort to it. However, final assignment, or final thesis, is an external need. I do not do this for my soul but rather for my grade. To me, that cause is not righteous enough so that I can raise my energy to find meaningful topics and ideas. I just do not know what I should write about, and even if I have decided the topic, I do not know what should be included in it. This is a painstaking process. Will told me that he had the same problem with his Great Books final essay. He had thought about it for days, but cannot find the right ideas. However, he was able to find something he was not so passionate about to write just before the deadline was due. He was not really happy about it, but he could pull it through. It leads me to the questions about professional writers and poets like Stephen King and Xuân Diệu. They are known to have disciplines about their writings. That’s how they’re really productive, and their works are actually good and full of emotions. They have trained themselves to not depend on emotions and develop the abilities to relive the emotions whenever necessary. I believe that is a right development for anyone whose profession is literature. I definitely need to develop that, at least for my final assignment.

3) Culture

My argument is this “If people focus too much on culture, they have to pay more for it”. For example, baseball and football are American’s culture. When it first started, it cost much less. In the 1920s, it only cost 25 cents to 1 dollar for a seat. Nowadays, you have to spend around 80$ for 2 people at a Major League Game because of the premium price of the tickets, the food, the drinks, and parking. Even if you takes into account the fact of inflation ( the dollars has lost 10 times of its value since 1920), you still pay several times of what you was paying back in the times. The same things happen with football(in America), soccer(elsewhere in the world) or even with organic food. Once the trend has been formed and people start noticing it, the price becomes higher. Will questioned my argument by putting the case of Halloween, a mainstream culture that actually helps to bring the candy’s price down. I doubt his example by pointing out that candy seems to me a scheme of candy’s manufacturer to sell more candies on Halloween’s day, just like what diamond industry did with engagement ring, or Alibaba does with Singles day. They just create imagined needs out of the blue, brand it culture, and enjoy profits. Will agrees with me about that, and told one example about how KFC sales rockets on Christmas. It appears that they advertised that Western people like to have KFC for Christmas. Since Japanese people at that times have no ways to verify that information, KFC’s manager found their stores getting filled by customers on 25 December. Until today, 3 days of Chrismas are still 3 biggest sales day for KFC all year. That’s not bad for an advertisement from 1974!!!

kfc-christmas-aafh002133-575

KFC for Christmas!! Yay Japanse!!! “Kurisumasu ni wa kentakkii!”

[Day 18] Mengzi – the second Sage

header_essay-final-akg4566428

Mencius, The Three Moves. Anonymous drawing, China, 20th century. Photo by AKG Images

Written by  Bryan W Van Norden . The original post could be found here. I just copy here to note an really interesting article. You should rather read the original one too. 

A man is hiking in the countryside when he suddenly sees a toddler about to fall into an abandoned well. What will he do? Many people will instinctively run toward the toddler to save him. However, some people will simply panic, freezing in the moment of crisis. A handful of people might start to move toward the child, but then stop, because they realize that the crumbling old well could collapse under their weight. Their initial impulse to save the child competes with their desire for self-preservation.

The fact is that we cannot be entirely sure what a human in this situation will do. What we can be sure of is what a human in this situation will feel: alarm that the child is in danger, and compassion for any potential suffering. What if someone did not have these feelings? What about someone who could look upon a child about to fall into a well with nothing but indifference, or perhaps even amusement? We describe those who are this unfeeling as ‘inhuman’, more like a beast than a person.

This thought experiment was formulated by the ancient Confucian Mengzi, the most influential philosopher in world history whom you have probably never heard of. He uses it to argue that, contrary to egoists, and to those who believe that human psychology is a tabula rasa, human nature is hard-wired with an incipient tendency toward compassion for the suffering of others.

Although Mengzi was born long after Confucius died, he is referred to as the ‘Second Sage’ because he shaped the form that Confucianism would take for the next two millennia, not just in China, but also in Korea, Japan and Vietnam. Also known as ‘Mencius’ (the Latinisation of his name given by early Jesuit missionaries), Mengzi is attracting renewed interest among Western philosophers. Not only does Mengzi provide an intriguing alternative to Aristotelian accounts of the virtues and their cultivation, but his claims about human nature are supported by recent empirical research. Beyond the intrinsic philosophical interest of Mengzi’s thought, it behooves us to learn more about it because Chinese culture is increasingly abandoning the radical Marxism of the Mao era and returning to a reverence for traditional systems of thought such as Confucianism.

Confucius (551-479 BCE) did not regard himself as founding a school. In the Analects (the collected sayings of Confucius and his immediate disciples), Confucius said: ‘I transmit but do not innovate. I am faithful to and love antiquity.’ Of course, no one with a mind as brilliant as that of Confucius simply repeats the past. All explanation is re-interpretation. But both Confucius himself and his later followers conceived of him as transmitting the Way – the right way to live and to organize society – that had been discovered by sages even more ancient than Confucius. This Way is based upon what contemporary philosophers such as Thomas Nagel refer to as ‘agent-relative obligations’: the filial piety that I owe to my mother and father precisely because they are my parents; respect for those who are elder to me; the loyalty I owe to my friends and to my spouse; and the special affection I have for my children.

This does not mean that I should be indifferent to strangers. The whole point of the child-at-the-well story is that our compassion extends to all humans. However, as one of Confucius’s disciples put it: ‘Are not filial piety and respect for our elders the root of benevolence?’ In other words, it is in the family that our dispositions to love and show respect for others are first incubated.

For Confucius, the cultivation of virtue was intimately connected with the problem of good government. He lived during a time when China was divided into distinct states that incessantly warred against one another for dominance. One response to this situation, illustrated by the Art of War (a work of the fourth-century BCE attributed to Sunzi), was for rulers to seek dominance by perfecting military strategy. However, Confucius argued that the Way to security and peace is by getting virtuous people into positions of government authority. These people would work to benefit the common people, and would lead through moral inspiration rather than brute force.

Mengzi was born in 372 BCE, so he never met Confucius. However, Mengzi was so inspired by Confucius’s Way that he took it upon himself to explain and defend it to the people of his generation. In the eponymous Mengzi (the collection of his dialogues, debates, and sayings), he complains that ‘the words of Yang Zhu and Mozi fill the world!’ Mozi, the first systematic critic of Confucianism, was best known for advocating ‘impartial caring’, the view that we should care for everyone equally, regardless of whether they are members of our family or complete strangers. (Mohism, the school of thought Mozi inspired, is similar to Western utilitarianism in being ‘agent-neutral’ rather than ‘agent-relative’.)

Both Mozi’s impartial caring and Yang Zhu’s egoism are indefensible, as they assume an impoverished conception of human nature

Mengzi argued that Mozi’s impartial caring makes ethical demands of humans that are impractical, given the limitations of human nature. In a debate with a follower of Mozi, Mengzi asked whether he ‘truly believed that a person loves his neighbor’s child as much as his own nephew’. Mengzi also argued that the Mohist position is ultimately incoherent. Both Confucius and Mozi agreed that the Way is dictated by Heaven, a more or less anthropomorphic higher power. But human nature is implanted in humans by Heaven, so there can be no justification for morality other than what is implicit in our Heaven-given nature. In short, there is only one foundation for the Way (our innate dispositions, which favor our friends and relatives), but the Mohists act as if there were a second one (the doctrine of impartial caring, which warps our nature).

Yang Zhu, the other major critic of Confucianism during Mengzi’s era, was an egoist. We are naturally self-interested, Yang Zhu claimed, and both Confucianism and Mohism pervert our nature by demanding that we sacrifice ourselves for others. Mengzi agreed with Yang Zhu that Mozi’s philosophy ignores the constraints that human nature places on morality. But where Yang Zhu went wrong, according to Mengzi, was in the mistaken belief that there is nothing to human nature other than our self-interested desires. As the thought experiment of the child-at-the-well suggests, compassion for other humans is part of human nature. Mengzi also argues that humans have a sense of shame that can at least compete with our self-interested motivations. As evidence, he notes that even beggars who are barely surviving day-to-day are ashamed to accept handouts given with contempt. In short, both Mozi’s impartial caring and Yang Zhu’s egoism are indefensible, because both assume an impoverished conception of human nature. Mozi ignored our innate partiality toward friends and family, while Yang Zhu ignored the moral emotions that clearly are a part of our nature.

Mengzi does not naively assume that all humans are fully virtuous. He acknowledges that our innate compassion and sense of shame are only incipient. We often fail to have compassion for those we should, or fail to be ashamed of what is genuinely despicable. Using an agricultural metaphor, he refers to our innate dispositions toward virtue as ‘sprouts’. This metaphor is carefully chosen. The sprout of a peach tree cannot bear fruit, but it has an active tendency to develop into a mature, fruit-bearing tree if given good soil, the right amounts of sun and rain, and the weeding of a prudent gardener. Similarly, the ‘sprout of benevolence’ – manifested in our spontaneous feeling of alarm and compassion for the child about to fall into a well – and the ‘sprout of righteousness’ – manifested in a beggar’s disdain to accept a handout given with contempt – are not fully formed, but can develop into genuine virtues given the right environment and cultivation.

How do we make sure that our moral sprouts bloom into actual virtues? Ethical cultivation is a topic that has been neglected by most Anglo-American philosophers in the past century, who have tended to focus on more abstract, and less ‘messy’, conceptual problems. Classical Western philosophers such as Plato and Aristotle did discuss ethical cultivation; however, Mengzi’s view on this topic seems more plausible in many ways. Aristotle said that human nature is neither good nor evil, but it allows us to be habituated to virtue. However, Aristotle emphasized that virtue requires doing the right thing out of the right motivation. If we are not innately good, how can habituation, becoming accustomed to doing the right thing, ever give us the right motivation? It seems that habituation can give us, at most, behavioral compliance with virtue, not virtue itself.

In contrast, Plato argued that our souls innately love the good, and retain a dim knowledge of the transcendent truths they were exposed to before they were embodied. The way to purify the soul and recover the knowledge of these truths, Plato claimed, is the study of pure mathematics and philosophy. This theory of cultivation as recollection explains how we can act with the right motivations from the very beginning of moral cultivation. But Platonic ethical cultivation involves giving up our ordinary attachments to our family and an almost ascetic indifference to our physical bodies. Plato summarized the implications of his view by stating that ‘the one aim of those who practice philosophy in the proper manner is to practice for dying and death’, because he strives to transcend his sensual desires and attachment to his body. In contrast, Mengzi’s suggestion that the path of ethical cultivation is through rich commitments to family, friends and other individuals in our community provides a much more appealing view of the goal of human life.

Mengzi recognized that humans are partly responsible for their own ethical development, but (like Plato and Aristotle) he held that society should create an environment conducive to virtue. He advised rulers that their first task is to make sure that the common people’s physical needs are met. To punish the people when they steal out of hunger is no different from setting traps for them, according to Mengzi, and he offered detailed, practical advice on almost every aspect of government policy, from tax rates to farm management. In addition, Mengzi made explicit that a ruler who cannot provide for the needs of the common people has no legitimate claim to authority. He asked one ruler what he would do if one of his subordinates was bad at his job. The ruler replied: ‘Discharge him.’ Mengzi then asked what should be done if his own kingdom were in disorder. The ruler, clearly seeing what this implied about his own legitimacy, abruptly changed the topic.

Once the people’s basic needs were met, Mengzi suggested that they should be ethically educated. Later Confucians envisioned two levels of education, the ‘Lesser Learning’ and the ‘Great Learning’. All children should participate in the Lesser Learning, which teaches the fundamentals of morality and etiquette, along with reading, writing, arithmetic and some practical skills. Promising students, regardless of their social background, go on to the Great Learning, in which they learn the ‘why’ behind the ‘what’ of morality.

Mengzi’s vision of the Great Learning is suggested by a much-discussed dialogue he had with King Xuan of the state of Qi. The king’s subjects were suffering because he taxed them excessively to pay for his own luxurious lifestyle and to fund his wars of aggression against other states. Nonetheless, Mengzi told the king that he had the capacity to be a great ruler and gave the following incident as his justification. The king had been sitting up in his royal hall when he’d seen someone leading an ox through the courtyard below. He asked where it was being led and was told it was to ritual slaughter. In reply, the king said: ‘Spare it. I cannot bear its expression, like an innocent person going to the execution ground.’

The king confirmed that the story was true, but asked Mengzi what this had to do with being a great ruler. Mengzi replied:

In the present case, your kindness is sufficient to reach animals, but the benefits do not reach the commoners. Why is this case alone different? … Hence, Your Majesty’s not being a good king is due to not acting; it is not due to not being able. … Hence, if one extends one’s kindness, it will be sufficient to care for all within the Four Seas. If one does not extend one’s kindness, one will lack the wherewithal to care for one’s own wife and children. That in which the ancients greatly surpassed others was nothing else than this: they were simply good at extending what they did.

It is clear that Mengzi was suggesting that the king should ‘extend’ his compassion from the ox being led to slaughter to his own subjects. But what precisely does ‘extend’ mean in this context?

There are three major lines of interpretation. One suggestion is that ‘extend’ refers to a kind of logical inference. The king showed compassion for the suffering of the ox (Case A), and his subjects are also suffering (Case B), therefore the king ought to, as a matter of logical consistency, prevent the suffering of his subjects just as he prevented the suffering of the ox.

Moral education is subtle and context-sensitive, more like teaching an appreciation for literature than how to follow a set of rules

Another interpretation is that Mengzi merely wanted to show the king that he was capable of feeling compassion for his subjects (Case B), since he was capable of feeling compassion for an ox (Case A), which is not even human. Perhaps the king was one of those fooled by the teachings of Yang Zhu into believing that only self-interest is natural, so he needed a vivid reminder of his own ‘sprout of benevolence’.

A third interpretation (defended by the moral philosopher David Wong of Duke University in North Carolina) is that Mengzi was trying to frame the suffering of the king’s people in a way that would enable the king to psychologically project his compassion from the ox to the people. In other words, Mengzi wanted to lead the king to see, not just the ox, but each of his own suffering subjects, as ‘like an innocent person going to the execution ground’. If this last view is correct, then moral education is an extremely subtle and context-sensitive task, more like teaching an appreciation for literature than teaching someone how to follow a set of rules. Perhaps unsurprisingly, Confucians such as Mengzi have emphasized the importance of studying poetry and history in educating a person’s moral sense.

Some aspects of Mengzi’s thought are no longer plausible for us today. For example, he believed that the precise details of the ritual practices and etiquette of his particular culture are hard-wired into our nature. However, the extent to which ancient Chinese debates over human nature parallel 20th-century psychological theories is striking. Skinnerian behaviorism is similar to Mozi’s view that human motivations are almost infinitely malleable, and so can be adjusted to be socially useful. Yang Zhu’s position finds its counterpart in the former fad for thinking that evolutionary theory dictates an egoistic conception of human nature.

However, as the psychologist Martin L Hoffman of New York University explains in his book Empathy and Moral Development (2000), developmental psychology supports the claim that humans do indeed have an innate tendency toward compassion. Moreover, this innate tendency is sprout-like (to use Mengzi’s vocabulary), in that it is incipient and requires socialization and cultivation to develop into a genuine virtue. In his book, The Geography of Morals (2016), Owen Flanagan of Duke University notes that Mengzi likewise anticipates the view that humans think in terms of distinct ‘moral modules’. The moral modularity thesis (developed by Jonathan Haidt at New York University, among others) suggests that humans are hard-wired to approach ethics in terms of care, loyalty, fairness, respect for authority, and sanctity. Compare this with Mengzi’s claim that humans are endowed with ‘four hearts’ of benevolence (manifested in compassion for others), righteousness (expressed in disdain to do what is shameful), ritual propriety (which Mengzi connects with both deference and respect), and wisdom. Wisdom is the only ‘heart’ that is not associated with a ‘module’. But Mengzi emphasizes it because it is crucial for any virtuous person to be able to engage in deliberation about the best means to achieve the ends provided by the other ‘hearts’.

What is ethical deliberation like? Two paradigms have dominated modern Western accounts of moral reasoning: the application of rules, and the weighing of consequences. Both paradigms treat moral thinking as analogous to scientific reasoning, either in being law-like or in being quantitative. The former is most commonly associated with Kantian ethics and the latter with utilitarianism. However, Mengzi’s view of moral reasoning seems closer to that of Aristotle, who warned that it is wrong to seek the same level of precision in ethics that one expects in physics or mathematics. A rival philosopher asked Mengzi whether propriety requires that unmarried men and women not touch hands. When Mengzi acknowledged that it does, his interlocutor triumphantly asked: ‘If your sister-in-law were drowning, would you pull her out with your hand?!’ Mengzi’s opponent obviously thought that he had Mengzi trapped, but Mengzi replied: ‘Only a beast would not use his hand to pull out his sister-in-law. It is propriety that men and women not touch hands, but to pull her out when she is drowning is discretion.’ This is representative of Mengzi’s approach to ethics, which emphasizes the cultivation of virtues that allow one to respond flexibly and appropriately to fluid and complex situations.

In the 1300s, the Mengzi became one of the Four Books students were required to study for the civil service examinations, which were the primary route to wealth, prestige, and power in imperial China. Consequently, generations of students literally committed the text to memory up until almost the end of the last imperial dynasty in 1911. During this period, the Mengzi and the rest of the Four Books played a role in Chinese culture analogous to the Bible in European thought, permeating all aspects of intellectual and spiritual life. Conservatives cited the Mengzi to support the status quo, political reformers argued that society had lost sight of the true meaning of its teachings, and countless people sought to transform their personal lives through its guidance.

China’s government sees the wisdom of Mengzi’s comment that if the people ‘are full of food, have warm clothes, and live in comfort but are without instruction, then they come close to being animals’

To this day, many phrases from Mengzi are common idioms, including ‘to climb a tree in search of a fish’ (to use the wrong method), and ‘those who ran away 50 feet laughing at those who ran away 100 feet’ (hypocritically criticising others). However, when China suffered under Japanese and Western imperialism in the 19th and early 20th centuries, modernisers blamed Confucianism for their country’s weakness. The denigration of Confucianism intensified after Mao Zedong led the Communists to victory in China’s civil war: Confucianism was rejected as part of China’s decadent ‘feudal’ past.

Since the death of Mao in 1976, China’s government has moved in a much more moderate direction. China today is Communist in name only, and visitors to Chinese cities find luxurious malls stocked with high-end consumer goods. Since so few people believe in the old ideals of Maoism, there is a felt need to find new shared values. Insights into the Analects (2006) by Yu Dan, professor of media studies at Beijing Normal University, became a surprise bestseller, reflecting the hunger of the Chinese people for positive portrayals of traditional thought. The government also seems to see the wisdom of Mengzi’s comment that if the people ‘are full of food, have warm clothes, and live in comfort but are without instruction, then they come close to being animals’. Consequently, the president Xi Jinping has been increasingly touting the value of Confucianism, routinely quoting both Confucius and Mengzi in his speeches. (His references to Confucian texts have even been anthologised in Xi Jinping: How to Read Confucius and Other Chinese Classical Thinkers.)

To a great extent, Xi’s invocations of Confucianism are as opportunistic as many Western politicians’ references to the Bible. Confucianism is less important for its actual content than as a symbol of ‘our’ identity (to which all Chinese should be loyal). However, there is a danger in telling people to revere Confucius and Mengzi. Confucianism, like every major spiritual worldview, has sometimes been co-opted by those seeking to maintain the status quo. But both Confucius and Mengzi were critics of self-serving governments, and both advocated rule by persuasion rather than by force. If students start reading them seriously, who knows what reformist forces may be unleashed?

Written by  Bryan W Van Norden . The original post could be found here. 

[Day 17] Oscar Schindler – How to judge a man?

forsideschindlerbillede

I just finish watching Schindler’s List. Gosh! How good the film is! I was almost crying several times and actually cried at the end of the movie. Having read and seen few things about the Holocaust,  I’m still not prepared for this.

Oscar Schindler’s story raises a lot of question about morality and life’s model. Schindler is definitely not a saint. For most of his life, he’s an alcoholic, failure, a cheater, a womanizer, a materialistic guy who cares only about money, profit and himself. But he’s also the guys who risk his life, to try his very best, to give away most of his fortunes to save over 1000 Jews over World’s War II.  Because of his courage, sacrifice, and brilliance, children are saved, families are united, and faith in humanity restored. Oscar Schindler is not a God. But he’s a real savior. Schindler is a human savior, with all of his mistakes and faults. There is one conversation in the end of the movies that makes tears coming out from my eyes:

Oscar Schindler: I could’ve got more … I could’ve got more, if I’d just…I could’ve got more …
Stern: Oscar, there are eleven hundred people who are alive because of you. Look at them.
Schindler: If I’d made more money…I threw away so much money, you have no idea. If I’d just …
Stern: There will be generations because of what you did.
Schindler: I didn’t do enough.
Stern: You did so much.
Schindler: This car. Goeth would’ve bought this car. Why did I keep the car? Ten people, right there. Ten people, ten more people…(He rips the swastika pin from his lapel) This pin, two people. This is gold. Two more people. He would’ve given me two for it. At least one. He would’ve given me one. One more. One more person. A person, Stern. For this. I could’ve gotten one more person and I didn’t. I didn`t …”

Two people more. Ten people more. Would that make any difference? What is a man’s responsibility to the world? To the humanity? What is morality? What is ethics? What is the right thing to do? Should Schindler sacrifice more of his own good to save more lives? A pin can save at least 1 life. One fucking damn human life. Why did not he sell them to save more? FUCKING WHY !!!!

I do not have any answer. Silence takes over my heart and mind. I do not know what is right and what is wrong anymore. I believe the moral duty of one person is only with himself. Even if he takes one more others’ people duty as his, he has already done more than enough. My threshold about morality is low. Take care of yourself. That’s it. If you extend over that line, there is no right and wrong anymore. There is only respect.

Another interesting person in the movie is Goeth. He’s an example for the saying “Absolute power leads to absolute corruption”. I think he was the most powerful victim in the scheme. He wakes up, realizing that he hold to power to decide others’ lives without suffering consequences, and then try it. He wants new experiences. He wants to kill people. He wants to feel powerful. Without constraints and under pressures, people would do unimagined things to their mates.

The Holocaust portrayed in the movies is the same with the other books that I read about it. The Jews were the people turning into animals, step by step, and they got used to it. They did not believe what was happening at the time in the concentration camp because it was so hard to imagine something like that could ever happen. They found reasons to sooth themselves that things would only be better, that this situation is the worst possible. Wouldn’t we the same? If something happens to us right now, would we be the same Jews, not believing in the stories that the Nazi were killing and burning people in mass? How horrible would it be, to be dehumanized, ripped apart from your place, your friends, and especially your families? I could not think about it. It makes me scared, and grateful more than ever what I am having right now. I’m having places to sleep, food to eat, knowledge to learn, opportunities to grasp and people to love and be loved. I would not have to be worried about my safety, or simply the water that I need to drink tomorrow. I have more than I know I have.

Oscar Schindler, you have done more than enough. Thank you.

oskarschindler-dream-2011

[Day 15] Top 10 books I enjoy in 2016

Even though the year has not ended yet, but here some of the books I did enjoy in 2016.

Review:

  1. 1984 (in Vietnamese)
  2. Homage to Catalonia (in Vietnamese)
  3. Atlas Shrugged
  4. How reading Adam Smith can change your life  
  5. Mình và họ
  6. Daring to touch Radha
  7. Antifragile
  8. How not to be wrong
  9. Deschooling Society
  10. The Art of Loving

[Day 13] The distance between lost and found – A story of the past me. ( 5 min read)

 

          the-distance-between-lost-and-found

“The distance between lost and found” is a story about three youngsters getting lost for five days in their hiking trip. While fighting for their survival, they discover themselves and form a bond as their stories start unfolding. By showing the audiences the mental and physical struggles that each of these youngsters had gone through, the book depicts how miscommunication, assumptions and social pressures can destroy a person.

Hallelujah used to sing a lot. Holmes writes “singing used to be her life…Music used to burst from her. She couldn’t contain it” (4). However, “she doesn’t sing anymore. She can barely stand to listen” (4). All it takes for Hallelujah to polarize completely is a moment when she got caught with Luke, a popular boy, and people start to believe his side of the story. By not speaking about what happened on that night, Hallelujah has missed every opportunity she was afforded to make things right. The author has done a marvelous job building Hallelujah’s character. The self-pity cycle of being too shy to speak, starting blaming others for not understanding, seeing things getting worse, realizing it is too late and then deciding to shut herself even more, keeps repeating within Hallelujah. She is vulnerable. She is scared. The further things are out of Hallelujah’s control, the sturdier the wall she made to distance herself with others.

I used to be Hallelujah. I used to blame others for not understanding me without giving them a chance to do so. I have cried a lot, asking why this world is being unfair to me, not realizing I was the one who was unfair to others. Similar to what Hallelujah has done with Sarah and Rachel, I was rude to the people that only want to help. All I thought about is how miserable I was, and how insensitive they were to my pain. I did not want it to be easy. I wanted it to be hard. I wanted to see me suffered, to show the world that how bad they were. Like Hallelujah, I started doubting my identity and went off-course to punish myself. After beating myself times to times, I start regaining my sanity by realizing that I should not handle everything alone, and I should ask for help without feeling shameful about it.

In the book, Hallelujah does not have any chance to reach that self-realization. Everyone continuously attacks her, including whom she considers her dearest. Hallelujah’s character represents a group of adolescents in our society who are introvert, vulnerable, inexperienced, and socially anxious. Like Hallelujah, they need help, but they are too shy and unwilling to accept it. Once they arrive at the self-pity cycle, everything is getting worse and worse “Out of control. I didn’t know how to defend myself. What to say” (161). Hallelujah’s story also represents how rude and cruel people can be with ignorance. None of her friends realize the toll the group isolation takes on her, how much she has changed over the year, and especially the magnitude of cruelty in their act. Intentionally or not, they push Hallelujah deeper into her throes and deny all of her efforts trying to escape “I can’t stand to have people looking at me. Laughing at me. That’s why I quit” (201).

Jonah, one of Hallelujah’s best childhood friend, is one of the major reasons that Hallelujah’s life was extremely miserable. He not only remains silent about what happened but also distance himself from Hallelujah since that incident. He thinks she is a slut and “by ignoring you, by staying mad at you, I could make it go away” (167). Because of Jonah’s assumption about Hallelujah’s character, both suffer a lot. Jonah’s actions illustrate how a good person can hurt who he loves by making his assumptions without confirmation. Like Hallelujah, Jonah is too afraid. He is too scared to hear the truth. He does not want to confront Hallelujah, to learn what happened. Thus, Jonah chooses to believe in his theory and distances himself about the cause of his pain. Jonah, in a way, is Hallelujah. Both do not have the courage to confront the truth. Both are insecure. To Hallelujah, it is about the fact that she brought herself to Luke. To Jonah, it is about the fact that Hallelujah chose Luke over him. Silence is what they choose, and it is what tear their lives apart.

I used to be Hallelujah. I used to be Jonah. I used to choose silence. It does not work. It is futile. However, people like me do not have to go through hell like what Hallelujah, Jonah and myself have experienced. I believe by emphasizing the importance of listening and sympathizing, we could reduce the suffering that people are causing to each other.

Reference:

Holmes, Kathryn. The distance between lost and found. Harper Collins Publishers, 2015

[Day 12] Mật mã trong kháng chiến chống Pháp và Mỹ(phần 2)

Link phần 1. 

*Tiếp nối kỳ trước khi đang đề cập tới lực lượng tình báo cực kỳ tinh nhuệ của Việt Nam, trong đó có 2 gương mặt nổi bật, đó chính là Phạm Xuân Ẩn và Nguyễn Đình Ngọc.

7xh1jz3

Phạm Xuân Ẩn (1927 -2006)  – Điệp viên huyền thoại – thiếu tướng tình báo Quân đội Nhân dân Việt Nam

Phạm Xuân Ẩn gia nhập Đảng cộng sản Việt Nam vào năm 1953, dưới sự chủ tọa của Lê Đức Thọ (lúc này là Phó Bí thư kiêm Trưởng ban Tổ chức Trung ương Cục miền Nam) và được ra lệnh rút khỏi bất cứ hoạt động nào có thể làm tiết lộ cảm tình với cách mạng. Ẩn sau đó được gửi tới Mỹ trong năm 1957 để học chuyên ngành báo chí. Sau đó, ông được gửi tới Sài Gòn với tư cách là một nhân vật nhân vật trọng yếu cho truyền thông Mỹ, đặc biệt là trong những năm quan trọng nhất của chiến tranh, khi ông làm việc cho tờ Time. Ông được tin tưởng bởi những nhân vật vật cấp cao của CIA cũng như những nhân vật ảnh hưởng lớn tại chính quyền Nam Việt Nam ( South Vietnam regime : RVN)

(Note: Về Phạm Xuân Ẩn, để biết thêm được nhiều về cuộc đời của điệp viên huyền thoại này, mình nghĩ cuốn sách Phạm Xuân Ẩn -Điệp viên hoàn hảo sẽ là 1 bắt đầu rất tốt. Mặc dù Phạm Xuân Ẩn có nói với Larry Berman, người phỏng vấn ông và cũng là người viết quyển sách, rằng sẽ có những bí mật mà đến khi chết ông vẫn không thể nói được, rằng ông phải là người đưa nó xuống mồ, nhưng trong quyển sách bạn sẽ tìm thấy sự tài hoa của Phạm Xuân Ẩn và cuộc đời không thể tin được của ông. Ông sống một cuộc đời mà ông không thể kể với ai, và ông phải ngủ với ý thức rằng mình có thể bị phát giác bất cứ lúc nào.Phạm Xuân Ẩn là một người Việt Nam yêu Mỹ, và yêu Việt Nam. ) 

Phạm Xuân Ẩn làm việc cho Mặt Trận giải phóng Dân Tộc Miền Nam (NLF) và tình báo Bắc Việt Nam trong 15 năm (1960 – 1975), nghĩa là trong toàn bộ cuộc chiếb. Trong khoảng thời gian đó, ông nhận được tổng cộng 16 huy chương, tất cả đều được trao trong bí mật.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp, và Bác Hồ , khi nhận được báo cáo của Ẩn, đã nói “Bây giờ chúng ta đang đứng trong phòng chiến tranh của Mỹ “ (Note: phòng những tướng Mỹ bàn về chiến lược chiến tranh” ) . Phạm Xuân Ẩn được nhà nước Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân ngày 15 tháng 1 năm 1976. Ông cũng được phong hàm thiếu tướng – hàm cao nhất từng được trao cho một điệp viên. Khi ông mất vào năm 2006, ông được truy điệu bởi nghi thức tang lễ của một anh hùng chiến tranh.

2 quyển sách nổi tiếng về ông:

diep-vien-hoan-hao-x6-a_1_3the-spy-who-loved-us-483

Điệp viên hoàn hảo                                                           The spy who loves us

Một nhà toán học hoạt động ngầm ở Sài Gòn và cũng được phong hàm thiếu tướng đó chính là Nguyễn Đình Ngọc (1932 -2006).

(Note: viết xong mình mới để ý là cả bác Ngọc và bác Ẩn đều mất năm 2006.)

a-a-ngoc-1

Giáo sư – tiến sĩ Nguyễn Đình Ngọc – Thiếu tướng tình báo Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Ông gia nhập lực lượng tình báo năm 1953, vào Sài Gòn và lấy học bổng sang Pháp năm 1955. Năm 1966, ông trờ về quê hương với 3 bằng kỹ sư và 2 bằng Tiến sĩ khoa học . Trong thập niên 1980s, ông đã giúp tổ chức nhiều buổi hội thảo về đại số,topology (Note : mình chưa tìm được cách dịch từ này) và nhiều lĩnh vực khác tại Hà Nội.

Trong chiến tranh Việt – Mỹ, Gs. Nguyễn Đình Ngọc, người thông thạo tiếng Anh và Pháp, là cầu nối cho nhiều cộng đồng nước ngoài tại Sài Gòn và thu thập được nhiều thông tin tình báo có giá trị từ họ.

Ngọc là 1 người khá khép kín về hoạt động của mình, nên rất nhiều điều bí ẩn còn chưa được biết tới về ông. Ngoài Ngọc và Ẩn, còn rất nhiều những điệp viên khác hoạt động trong chính quyền Nam Sài Gòn. Như vậy, lý do thứ hai để nghi ngờ việc Việt Nam phá vỡ được bảo mật về thông tin chiến lược của Mỹ rất đơn giản : Nếu họ có những điệp viên như thế này, giải mã làm gì cho mất công??

Tuy nhiên đối với những điệp viên như Ngọc và Ẩn, Việt Nam đương nhiên không muốn liên lạc giữa họ và trụ sở bị bắt giữ và đọc. Trong khoảng thời gian 1960 – 1975, khi Phạm Xuân Ẩn gửi những thông tin bí mật từ những nguồn tin cấp cao của Mỹ và Nam Việt Nam, trong số 45 liên lạc viên hoạt động chuyển tin cho ông, 27 người đã bị bắt giữ, tra tấn, và giết. Tuy nhiên, Phạm Xuân Ẩn chưa bao giờ bị phát hiện. Như vậy có phải là Việt Nam đã sử dụng rất tốt việc mã hóa thông tin không?

Sự thật là không phải vậy.

Thông tin tình báo của Phạm Xuân Ẩn thường sẽ được chia thành 2 phần – phần trọng yếu ( thường chiếm tỷ trọng rất nhỏ) bao gồm những thông tin khẩn cấp, nhạy cảm và những phần kém quan trọng, kém nhạy cảm hơn. Phần trọng yếu sẽ được gửi bởi những phương thức bảo mật cao bằng đường radio đến trung tâm đầu não của NFL tại Campuchia. Phần còn lại sẽ được 1 người lính chuyển bằng chân tới trụ sở của chính quyền Bắc Việt Nam tại Hà Nội. Trong phần tin chuyển bằng radio, phía Việt Nam sẽ sử dụng từ thay cho chữ cái, ví dụ như muốn chuyển từ “HAY” thì sẽ phải chuyển từ ” Hong Anh Yeu”, giống cách mà quân đội Mỹ sử dụng  “Alpha, Bravo, Charlie…” thay cho ABC.

Merle Pribbenow cho biết rằng phía Mỹ chưa bao giờ phá được mật mã cấp cao mà phía Việt Nam sử dụng cho những thông tin chiến lược của họ. Tuy nhiên, ông cũng cho biết rằng những thông tin chiến thuật thường không được mã hóa hoặc mã hóa yếu và nó rất dễ dàng cho NSA để phá.

(Note: Như vậy, gần như ta đã có bức tranh tổng thể về cuộc chiến Mỹ – Việt. Cả 2 bên, vì nhiều lý do, đều có khả năng phá được những thông tin chiến thuật của đối phương, nhưng lại bất lực trong việc xâm nhập vào thông tin chiến lược. )

Câu hỏi được đặt ra là : Tại sao tình báo Mỹ lại không có khả năng xác định được nguồn của những đoạn báo cáo không được mã hóa nhiều của những liên lạc lạc viên bắt được? 

  1. Có phải họ không biết là NLF gửi thông tin bằng mực vô hình không?

Không- CIA, và thậm chí cả Pháp đều biết rất rõ rằng hầu hết những thông tin tuyệt mật đều được viết bởi mực vô hình

2.Có phải những liên lạc viên đã kịp tiêu hủy thông tin trước khi bị bắt?

Có lẽ phần lớn là vậy. Nhưng luôn luôn ư?

3. Có nguồn tin nào từ những đoạn báo cáo tìm thấy được có yếu tố có thể truy ra Phạm Xuân Ẩn hoặc ít nhất là thu nhỏ vùng tìm kiếm không?

Có lẽ trong toàn bộ các trường hợp, những đầu mối đều dẫn tới rất nhiều khả năng, bởi lúc đó trong quân đội Nam Việt Nam chứa đầy những điệp viên như Ẩn.

Hai yếu tố liên lạc viên kịp tiêu hủy, đầu mối quá nhiều cộng với việc quân Mỹ chưa bao giờ phá được điện tín radio của quân Việt Nam đã khiến cho Phạm Xuân Ẩn chưa bao giờ bị phát giác trong suốt 15 năm hoạt động tình báo của mình.

Merle Pribblenow, nghỉ hưu năm 1995, sau 27 năm làm cho CIA với với trò chuyên gia ngôn ngữ Việt Nam, đã nói “Bắc Việt gửi những chuyên gia mật mã và điện tín viên radio… trong những năm đầu 1960… để nâng cấp bảo mật thông tin liên lạc của họ ở trong Nam”.

“Người Việt sử dụng nhiều hệ thống khác nhau trong suốt thời gian chiến tranh, và nâng cấp hệ thống mã hóa của họ nhiều lần”.

“Vào giai đoạn cuối của cuộc chiến, họ ít nhất đã sử dụng hệ thống bảo mật 2 lớp, bao gồm việc có  đoạn mật mã thay thếtừ trong sách mật mã và rồi chuyển đổi thông điệp bằng tập giấy chỉ xài 1 lần.

Trong quyển sách mật mã, mỗi chữ trong tiếng Việt được chuyển thành 1 khối 5 chữ cái tiếng Latin, có lẽ được tạo ra một cách ngẫu nhiên.

VD : tấn = afhbv , công = wxess ,  tấn công = afhbv wxess

(Note : cách này thật sự sáng tạo và mang đậm chất ngôn ngữ Việt. Khác với tiếng Anh, từ trong tiếng Việt được tạo ra từ chữ. Bằng cách có 1 quyển sách chuyển đổi tất cả chữ trong tiếng Việt sang 1 bản g code, chúng ta có 1 cách chuyển ngữ đậm bản sắc Việt Nam. Đây là sáng tạo của người Việt. )

Quyển sách mật mã này được gửi tới nhiều người dùng. Mặc dù tính bảo mật của nó không cao, khi bị quân Mỹ phát hiện được, nó lập tức được thay thế bởi 1 phiên bản khác. Tuy nhiên, tập giấy chỉ xài 1 lần thì chỉ được chia sẻ bởi người gửi và người nhận. Nó rất nhỏ (để có thể nuốt được), đến nỗi mà Việt Nam phải nhờ Liên Xô in giúp, do bản thân mình không có đủ trình độ để in. Người sử dụng phải dùng kính lúp để xem tập giấy này.

Trong báo cáo của NSA, có 2 lĩnh vực quan trọng mà Mỹ có đợi lợi thế chiến thuật từ việc phân tích và giải mã thông tin từ phía Việt Nam”

  • Bắt đầu từ năm 1967, đã có những ước tính chính xác về số lượng và đích đến của quân đội giải phóng đang tiến về miền Nam trên đường mòn Hồ Chí Minh; điều này làm Mỹ có sự chuẩn bị cho việc phòng thủ vào năm 1968, khi Việt Nam mở chiến dịch Tết Mậu Thân.
  • Trong chiến dịch không kích Bắc Việt Nam, Mỹ có thể cảnh báo máy bay thả bom của họ về tên lửa phòng không (SAM) và máy bay MiGs của Việt Nam. Điều này đã tới việc Mỹ chọc thủng tuyến phòng thủ của Việt Nam và thả bom trực tiếp tại Hà Nội.

Vấn đề của Việt Nam chính là việc mã hóa thông tỉn rất chậm với những công nghệ sơ khai mà Việt Nam có lúc đó. Thông tin chiến thuật không thể gửi đi một cách an toàn khi mà:

  • Một số lượng lớn thông tin phải được chuyển đi trong giai đoạn 67-68, liên quan tới nhiều người, phải di chuyển vào miên Nam để chuẩn bị cho tổng tiến công Tết Mậu Thân.
  • Thông tin phải được chuyển cực nhanh, trong trường hợp phòng không.

Mặc dù Việt Nam đã bắn rơi được khá nhiều máy bay Mỹ, họ có thể bắn rơi được nhiều hơn thế nữa nếu họ có thể mã hóa được toàn bộ lệnh đến phi công MiGs và những người điều khiển tên lửa phòng không. Tuy nhiên, điều đó là không thể.

Vậy nên, việc phá mã đã giúp Mỹ gây nên được những chấn thương nặng nề hơn cho Bắc Việt, cả trong chiến dịch Tết Mậu Thân( Việt Nam thành công nhưng tổn thất lớn) và trong chiến dịch không kích. Thế nhưng nó không giúp ích được nhiều trong việc lên kế hoạch chiến lược và tất nhiên không thể ảnh hưởng tới kết quả cuộc chiến.

Kết luận: 

Mặc dù có sự vượt trội về công nghệ từ phía Mỹ, bảo mật về thông tin của cả 2 bên gần như ngang bằng nhau:

  • Tốt cho thông tin chiến lược.
  • Tệ cho thông tin chiến thuật.

Tại sao mật mã lại có thể làm cho 2 bên ngang bằng nhau: Vì mật mã là thuần toán học, nó không cần đầu tư nhiều. Nó là cuộc đấu về trí tuệ, không phải là tiền.

Việt Nam có 1 truyền thống lâu đời về toán, với Gs.Lê Văn Thiêm, Gs.Hoàng Tụy và bây giờ là Gs.Ngô Bảo Châu.

gs20le20van20thiem2010b0eef52-0116-4de8-80b1-77d673728df4

Gs. Lê Văn Thiêm                                                                   Gs. Hoàng Tụy

INDIA-SCIENCE-MATHEMATICS-CONGRESS

Gs. Ngô Bảo Châu

Note: Như vậy mình đã dịch xong bài nói của Gs. Niel Koblizt. Điều thú vị nhất mà mình thấy từ bài nói của giáo sư chính là khi NSA gặp khó khi Việt Nam tự phát triển hệ thống mật mã của riêng mình dựa trên ngôn ngữ Việt. Có được tiếng Việt chính là điểm mạnh và cũng là điểm yếu của chúng ta. Một mặt, chúng ta khó có thể áp dụng được những cách chuyển mã tiên tiến nhất của thế giới, do nó được sử dụng cho tiếng Anh. Mặt khác, khi chúng ta phát triển được một hệ thống đặc trưng cho tiếng Việt, nó sẽ khó bị phá hơn do tiếng Anh thì quá nhiều người xài, mọi người đều hiểu quả rõ về nó. Tiếng Việt thì không như vậy. 

Đây là lĩnh vực Việt Nam hoàn toàn có thể cạnh tranh được với Mỹ, do nó đòi hỏi chất xám thuần khiết, như giáo sư Koblizt đã kết luận.

Cảm ơn các bạn đã đọc hết bài này của mình. Mình học được khá nhiều từ việc dịch bài này. Hy vọng các bạn cũng học được 1 thứ gì đó thú vị. Nếu các bạn phát hiện ra lỗi trong việc dịch thuật hoặc chính tả, vui lòng báo cho mình biết để sửa nhé.)

[Day 11] Mật mã của Việt Nam trong kháng chiến chống Pháp và Mỹ (phần 1)

Mình dịch bài phát biểu của giáo sư Neal Koblizt, đại học  Washington, Mỹ tại hội đàm Mật Mã học Châu á vừa diễn ra ngày 7/12/2016 tại Hà Nội. Mình sẽ tóm tắt dưới dạng article bài phát biểu của giáo sư (dài khoảng 1 tiếng), chuyển thành tiếng Việt và thêm vào note của mình dưới dạng chữ nghiêng.

*Thuật ngữ thường sử dụng:

NSA : National Security Agency: Cơ quan An Ninh Quốc Gia Mỹ

NFL : National Liberation Force : Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam

I. KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP

Mật mã Việt Nam những năm đầu  còn đang ở trong giai đoạn rất sơ khai – chủ yếu dùng phiên bản yếu của phương thức mã hóa Vigenere với độ dài chìa khóa là 5.

vigenere

Vigenere ( 1523 – 1596) người được coi là sáng tạo ra phương pháp Vigenere

Người Việt đã cố gắng để tăng cường kiến thức, họ nghiên cứu quyển sách “Element de cryptographie” viết bởi  Roger Baudouin năm 1939. Năm 1948, Việt Minh xuất bản sách hướng dẫn mật mã học mang tên ” Mật mã đại cương” bao gồm những kiến thức căn bản về mật mã.

Tuy nhiên, Pháp cũng không quá mạnh về mật mã những năm này, phần lớn họ cũng dùng phương thức Vigenere. Tại sao Pháp lại dùng 1 phương pháp mà người Pháp đã sáng tạo ra cách đây 400 năm? Những lý do hợp lý:

+ Việt Nam quá xa Pháp. (Note: Tại thời điểm đó khoảng cách là cả 1 vấn đề, điều này dẫn đến việc quân Pháp tại Việt Nam gần như hoạt động độc lập so với chính quốc. Bảo mật thông tin không là vấn đề thực sự quan trọng lúc bấy giờ. )

+ Nhân lực của Pháp ở Việt Nam không phải là những người giỏi nhất.

+ Người sử dụng ngại sử dụng mật mã.

+ Mật mã càng tốt thì càng chậm.

(Note: Sử dụng mật mã là sự đánh đổi giữa bảo mật và sự thuận tiện. Thâm chí trong thế giới hiện đại nhiều người vẫn chọn sự thuận tiện hơn. Việc người dùng ngại mật mã là 1 câu chuyện muôn thuở, tuy nhiên hậu quả của nó thì khôn cùng hơn nhiều trong thời chiến)

Như vậy, trong những năm đầu, trình độ mã hóa của Việt Minh và Pháp tương đương nhau, đã có nhiều bí mật được phát hiện và đọc bởi cả 2 bên. Trong giai đoạn sau, ít nhất những bí mật cấp cao đã được mã hóa kỹ càng hơn.

Theo Christipher Goscha,chuyên gia hàng đầu về chiến tranh Pháp – Việt , Việt Minh là lực lượng chiến tranh du kích duy nhất trong thế kỷ 20 có trình độ thông tin và tình báo cấp cao ( bao gồm cả mã hóa) có thể tương đương và lắm lúc nhỉnh hơn cả lực lượng xâm chiếm thuộc địa.

Trong một góc nhìn khác, thậm chí trong những năm sau, sự hiểu biết về mật mã của  Việt Minh thường không được chuyển xuống lực lượng chiến đấu 1 cách hiệu quả.

1 ví dụ thú vị đang được trưng bày ở Bảo tàng Cảnh sát Hà Nội miêu tả cảnh 1 chiến binh Việt Minh trong ngày 27/9/1950 làm nổ tung tàu Amyot d’Inville của Pháp, ngăn chặn 1 cuộc tấn công quan trọng vào vùng Thanh Hóa – Nghệ An- Hà Tĩnh, những vùng đang thuộc quyền kiểm soát của Việt Minh. Quân Việt Minh đã sử dụng hệ mật mã Vigerene để chuyển thông điệp kế hoạch tấn công trước khi quân Pháp kịp chuẩn bị. Điều thú vị là trong thông điệp được gửi đi có kèm cả chìa khóa giải mã, một điều cấm kỵ trong bảo mật thông tin. Nhưng nếu như Việt Minh xài mật mã yếu như vậy thì tại sao quân Pháp lại không có khả năng phát hiện ra kế hoạch tấn công này?  Có 2 lý do có thê xảy ra:

+ Quân Pháp chưa bao giờ lấy được bất cứ thông tin nào về kế hoạch tấn công.

+ Quân Pháp lấy được tài liệu, nhưng lại quá khinh thường Việt Minh nên không giải mã thông điệp này mặc dù đã có được chìa khóa.

Chúng ta có thể thấy được là cả lực lượng chiến đấu trên chiến trường của cả 2 bên đều không có sự chú ý cần thiết về tầm quan trọng của mật mã, bị tách biệt với kiến thức về mật mã  đang được nghiên cứu ở trung tâm.

Năm 1990, chính phủ Việt Nam xuất bản 1 quyển sách lịch sử mã hóa ở Việt Nam, được NSA dịch với tiêu đề “Essiential Matters”. Trong đó có nhiều thông tin thú vị:

essential-matters-history-of-the-cryptographic-branch-of-the-people-s-army-of-vietnam-1945-1975_13641908

  • Đội mật mã học thuộc Quân Đội Nhân Dân Việt Nam được thành lập vào ngày 12/9/1945, chỉ 10 ngày sau ngày Bác Hồ đọc Tuyên ngôn Độc Lập, chứng tỏ sự quan tâm đặc biệt của chính quyền Việt Nam vào mật mã học.
  • Trong những năm cuối thập kỷ 1950, Việt Nam gửi đội chuyên gia của mình sang tập huấn tại Trung Quốc, và điều này làm tăng khả năng của Việt Nam lên rất nhiều.
  •  Kinh nghiệm của Trung Quốc là 1 mẫu hình tốt cho Việt Nam, bởi vì Đảng Cộng Sản Trung Quốc vừa chiến thắng các đế quốc phương Tây trong 1 cuộc chiến tranh du kích vĩ đại. Nhưng do hệ chữ cái của Trung Quốc khác với hệ chữ cái Latin, nên vấn đề mã hóa giữa 2 quốc gia cũng có sự khác việt. Trung quốc phải chuyển đổi tiếng của mình sang hệ Latin, xong mới mã hóa thông điệp, trong khi Việt Nam, xài bảng chữ cái Latin có chỉnh sửa, chỉ phải sử dụng phương thức mã hóa thông thường có chỉnh sửa.

Trong 1 bản báo cáo của NSA năm 2007, có đoạn :

“Tiếng Việt không thể chuyển đổi sang mã Morse được bởi vì những âm tiết kỳ lạ và hệ thống dấu của nó. Những chuyên gia ngôn ngữ mật mã của NSA phải hiểu được hệ thống được tạo ra bởi người Việt để chuyển tải những tính chất này sang mã Morse trước khi bắt tay vào việc dịch. ”

VD : ơ = ow , ư = uw , ươ = wow ( chú ý rằng âm w không có trong tiếng Việt)

Cũng trong báo cáo “Năm 1961… những chuyên gia phân tích tại NSA biết được đối thủ của mình rất giỏi trong việc mã hóa và họ có 1 sự tôn trọng nhất định cho ngành mật mã học của miền Bắc Việt Nam”.

+Trong thập niên 1950s, viện trợ nước ngoài về bảo mật thông tin phần  lớn là từ Trung Quốc. (Note: cuộc cải cách ruộng đất, phần nhiều là ảnh hưởng từ phía nước bạn cũng xảy ra ở những năm này. Điều này khá hợp lý khi Việt Nam nhận cả viện trợ và sự ảnh hưởng từ người láng giềng phương Bắc. Không có bữa ăn nào là miễn phí. ) Cuối thập niên 1950, Liên Xô bắt đầu thay thế Trung Quốc trở thành nguồn cung cấp thông tin về mật mã , nhưng Trung Quốc vẫn tiếp tục viện trợ Việt Nam trong các mảng khác, đặc biệt là trong phòng không.

+ Thông tin tình báo Mỹ cho biết trong khoảng từ năm 1965-1973, ước tính khoảng 5000 cốvấn (adviser) Trung Quốc bị giết hoặc bị thương trước những cuộc công kích của Không Quân Mỹ ( Note: Điều này khá đáng ngạc nhiên, nhưng cũng không quá bất ngờ. Điều này chứng tỏ chiến thắng của Việt Nam phụ thuộc rất lớn vào sự hỗ trợ của Trung Quốc, và 2 nước đã từng là những đồng minh rất thân cận. Con số thực có thể là 3000-4000, do dù nước Mỹ là 1 nước có thông tin đáng tin cậy, con người thường có xu hướng thổi phồng thành tích của mình. Dù Mỹ có thổi phồng con số đi nữa, những hy sinh của Trung Quốc cho Việt Nam cũng là rất lớn) . Đây là 1 thời điểm khó khăn cho Việt Nam, khi tướng Không Quân Mỹ Curtis Lemayn nổi tiếng với câu nói “đánh bom để đưa bọn chúng trở về thời đồ đá”

800px-curtis_lemay_28usaf29

Tướng 4 sao Curtis Lemay -chỉ huy Không Quân Mỹ

+ Đáp trả lại những yêu cầu từ Hà Nội, trong 2 năm từ 1959 -1961, Ủy ban An ninh Quốc gia Nga(KGB) đã viện trợ tiền, thiết bị, và tập huấn về kỹ năng thông tin bằng radio và cách thức giao tiếp bảo mật cho phía Việt Nam trong một dự án có tên là “Phương Đông”

+ Dựa trên báo cáo của Merler Pribblenow, khi bắt đầu xuất hiện những căng thẳng và nghi ngờ trong quan hệ giữa Việt Nam với Liên Xô và Trung Quốc, Việt Nam bắt đầu phát triển những ý tưởng và tài liệu mật mã của riêng mình. Họ không còn phụ thuộc vào Liên Xô hay Trung Quốc nữa. Điều này hóa ra lại mang đến vấn đề lớn cho NSA. Do NSA đã nghiên cứu  hệ thống mật mã của Trung Quốc và Liên Xô trong nhiều năm, họ có nhiều kinh nghiệm đối phó với hệ thống mã hóa của 2 nước này. Khi Việt Nam phát triển hệ thống riêng của mình, NSA gặp phải rất nhiều khó khăn. Một điểm cần chú ý nữa là Việt Nam thường xuyên thay đổi kỹ thuật của mình, khiến việc giải mã rắc rối gấp bội.

II.KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ (1961 – 1975) 

Trong lịch sử của ngành mật mã học, người ta thường chia ra làm 2 hướng: tấn công hoặc phòng thủ. Có 2 câu hỏi cơ bản cần phải trả lời:

+ Việt Nam có khả năng chặn và đọc tín hiệu của Mỹ không?

+ Việt Nam có thể truyền được tin 1 cách bảo mật không?

Đối với câu hỏi đầu tiên, nhiều khả năng câu trả lời là  “Không”, bởi vì 2 lý do chính:

1)

NSA đánh giá cao khả năng giải mã của Bắc Việt Nam và Mặt Trận Dân Tộc giải phóng Miền Nam (National Liberation Front: NLF) . Đó lý do NSA khuyên quân đội Mỹ nên sử dụng những phương thức truyền tin có độ bảo mật cao.

Một nguồn tin nữa khẳng định điều này là Brian Snow, người bắt đầu làm việc ở NSA từ 1972, và trở thành giám đốc kỹ thuật về mảng phòng thủ ( communication security, COMSEC) . Ông nói rằng NSA luôn nghĩ tới tình huống xấu nhất. Họ luôn cố gắng để cho quân đội Mỹ sử dụng những phương thức bảo mật tiên tiến nhất cho những thông tin chiến lược ở Việt Nam. Do đó, khả năng Việt Nam có thể phá được lớp bảo mật thông tin của Mỹ là ít, vì kỹ thuật đòi hỏi cho việc này là rất cao.

2)

Phần lớn những liên lạc trên chiến trường của Mỹ thường không được mã hóa và thường chứa những tiếng lóng, biệt ngữ, mà chỉ người trong cuộc mới hiểu. Đây là bởi vì thiết bị mã hóa giọng nói NESTOR ( phát triển bởi NSA và được đưa vào sử dụng tại Việt Nam vào năm 1965) hoạt động tệ tại điều kiện chiến trường Việt Nam. Chiếc máy được thiết kế khá tốt, nhưng thời tiết nóng ẩm ở Việt Nam thì khác hoàn toàn so với Mỹ.

330px-ky38manpack

Hình máy KY38 – 1 phần của hệ thống NESTOR.

800px-ky-8_nestor_wideband_tactical_secure_voice_equipment2c_vehicular_or_fixed_plant_-_national_cryptologic_museum_-_dsc08003

KY-8 , bộ giải mã NESTOR đặt ở căn cứ. 

Mặc dù nhiều người trong quân đội Mỹ nghĩ rằng người Việt sẽ không bao giờ hiểu được những trao đổi chứa nhiều biệt ngữ của Mỹ , trên thực tế, NLF thường xuyên có thể phát hiện và tận dụng những sơ hở trong thông tin chiến thuật bởi quân đội mỹ (Note : chiến thuật(tactic) # chiến lược(strategy) ,  khi vào chiến trường thì xài chiến thuật, khi ở trên tổng thể thì phải xài chiến lược)

Trong quyển sách xuất bản năm 1982 bởi tướng 3 sao Charles Myer, ông kể về 1 cuộc đột kích vào một trụ sở của NLF vào 20/12/1969 dẫn đến việc bắt giữ 12 lính du kích và 1 số lượng lớn tài liệu và thiết bị liên lạc.

Bằng cách tra khảo tù binh và kiểm tra thiết bị, Mỹ biết được rằng Việt Nam đã có những thiết bị giải mã hiện đại và những chuyên gia ngôn ngữ, những người nghiên cứu cách nói chuyện của lính Mỹ, những biệt ngữ, tiếng lóng …. Họ có thể ” điều khiển và tận dụng hầu hết những giao tiếp không bảo mật”. Tài liệu thu thập được chứa ” nhiều hướng dẫn về những phương thức đánh chặn thông tin và những bản đánh giá chi tiết về phương thức giao tiếp lẫn những lỗ hổng bảo mật có thể tận dụng của Mỹ và đồng minh”.

Khi tướng Creighton Abram, tổng tư lệnh quân đội Mỹ tại Việt Nam, được báo cáo về điều này, ông nói ” Điều này thực sự quá kinh ngạc, về sự chi tiết,sự chính xác tuyệt đối, và sự chuyên nghiệp của nó” . Sau đó, ông ra lệnh quân đội Mỹ bắt buộc phải tăng cường khả năng bảo mật thông tin của họ.

220px-gen_creighton_w_abrams

Tướng 4 sao Creigton Abram – tổng tư lệnh quân đội Mỹ tại Việt Nam

Dù vậy, quân Mỹ trên chiến trường tỏ ra khá miễn cưỡng trong việc sử dụng những biện pháp bảo mật mạnh cho việc trao đổi thông tin chiến thuật. Myers kết luận ” Tất cả những người dùng thiết bị liên lạc đều có khả năng nhận thức được ít hay nhiều sự dễ bị tổn thương của họ đối với việc đánh chặn, phân tích, giải mã của kẻ thù và sự cần thiết của việc mã hóa và xác thực . Thế nhưng, khoảng cách giữa việc biết và việc ứng dụng là quá lớn, và ở Việt Nam, nhiều lúc khoảng cách này là không thể vượt qua. ”

Myer kể về “nhiều tình huống được ghi lại” về việc NLF gửi những bức điện giả . “Trong 1 trường hợp, kẻ thù xâm nhập được trong mạng điện thoại nội bộ của 1 cứ điểm phòng thủ và chuyển hướng lực lượng dự trữ ra khỏi vùng mà NLF sắp tấn công”.

Ông còn kể về 1 trường hợp khi 1 điện tín viên Mỹ bỏ chiếc khăn che thiết bị KY-8 NESTOR để cho thông gió và giảm nhiệt ( chiếc máy thường khá nóng, và dễ bị hỏng vì điều này) . “Điều này làm tăng khả năng hoạt động của KY-8 nhưng nó lại vị phạm nguyên tắc bảo mật vì nó đã làm lộ thiết bị và cho đối phương khả năng đánh chặn những thông tin tình báo”. (Note: điều này khá thú vị. Một trong những nguyên tắc bảo mật trong việc mã hóa là phải không cho đối phương biết cái nào là cái chìa khóa. Việc bỏ lớp che phủ khỏi KY-8 làm giảm khả năng bảo mật của hệ thống, do chính phủ miền Nam Việt Nam khi đó thường có rất nhiều điệp viên từ miền Bắc.) 

Nhưng ngược lại, NLF nhiều khả năng không thể phá vỡ được hệ thống bảo mật cao của những thông tin chiến lược của Mỹ. Một lý do nữa để tin rằng việc phá mã những thông tin chiến lược của Mỹ không được thực hiện bởi vì Việt Nam có một lực lượng tình báo cực kỳ tinh nhuệ, mà người nổi tiếng nhất trong số đó là Phạm Xuân Ẩn.

*Còn tiếp*

[Day 10] Talk with professor – Dr. Rosental (part 2) -Book recommendation,school system and college education (1o min read)

Find Part 1 here.

cr_new

Me: So what are the attributes, or what you may call habits, routines that you think are beneficial for philosophers?

Dr. Rosental:  I think probably some kind of curiosity of spirit, or in our language we call it desires, or seeking. I think there are very different kind of philosophy school today and each one requires different kinds of mental habits than others. Some schools of philosophy depend on logic. Some depend on close, careful reading of text. Some depend on observational skills and creativity. But I think some desires to seek out, some curiosity to understand would be common to anybody to want to be philosophers. If you lose your curiosity, then I don’t see any ways you can do philosophy. You will then just do book report. Every time I teach Intro, I read that materials dozens of time and I’m never tired of reading because I’m always find new things in it

Me: What is your favorite book? And what is the book that you wish people should read but they are not doing that right now?

Dr. Rosental: You mean in philosophy specifically?

Me: I mean in general.

Dr. Rosental: *think for some time* In some senses, that’s impossible to answer in that as I went go through life, I went to significant intellectual changes. What I thought was interesting and important at certain times is not what I find interesting and important at another times.  That creates an ambiguity in answering your question. One way to answer the question is what book affect me at the moment, but next week could be different and so was 2 weeks ago.

Me: Do you want me to rephrase the question?

Dr. Rosental: Sure.

Me: In the last year, what book is the most influential to you and what book do you wish the youth, like your students, to read but they’re not reading it right now? 

Dr. Rosental: Yes, it’s a easier question. I guess I would say a lot of the philosophy that I read is for work and so it’s not as exciting to me. It’s like a part of a big thing. But I also teach Great books (info: a course that study classical books) and I would say “The Brother Karamazoz” by Fyodor Dostoyevsky. I taught Great Books last spring and I have never read the book before. It’s a very significant book. It’s a very big deal. I think I would double up and say that the book people should read but they don’t because it’s very very long. And it’s also Russian and people are little bit, let’s say, afraid of the Russian sensibility.

Me: Do you want to have a introduction, like little advertisement for the book? Why should I read it?

Dr. Rosental: First of all, the story is very interesting. It’s well-written. It’s such a very nice read. In the book, he substantially engages in philosophical issues, religious issues, psychology, sociology, history, economics. I mean, he gets into these issues, and really explores them. But they don’t feel like they add on. They feel like they’re parts of understanding how the story works. His writing on these topics is very interesting, very productive I would say. It’s very rich.

Me: You said before that you did your thesis on Aquinas and he’s about philosophy combining faith and reason on education, right?

Dr. Rosental: Yes.

Me: So, what is your opinion about our current education system? How do you feel about obligatory schooling?

Looking at the history of obligatory school system, we can see that it started in the industrial era when they need mass education. It’s for workers and slaves. It is more about conformity, about creating product of human to follow orders. Do you think it is still appropriate in today lives? What is your opinion about that?

Dr. Rosental: That’s a good question. The Liberal Arts preceded all other forms of education, goes all the way back to the Ancient Greeks. And the notion was if you study the Liberal Arts, it would give you the resources to become a better, more informed, more virtuous person. Today, we slightly transform that question because we don’t generally live in a society that talks about virtuous people so much. But we’re more interested in the liberal aspect of Liberal Arts. In our society, we think that is important for an individual to steer their destiny through life. Individualism is really important in United States. And Liberal Arts are seen as giving you the tools to help determine your own future, and be able to choose from the options out there in the world, to give you the ammunition to find your way.

I think that mass education was necessary back in the Industrialized. And I think that there was a period, I would say from 30s,40s to the 70s, but mostly in the 60s and 70s, when the Liberal Art education’s mission was more dominant. So if you combine mass education with Liberal Arts, then you get the mass of people becoming more capable of more self-determining, so less like workers and slaves. I think that education has the potential of doing good if combining. I think the misfortune is definitely in the last 20 years, and significantly so after the Great Recession 8 years ago, education has swung back to career – oriented. First of all, they don’t value Liberal Arts field because they are not traditionally career-oriented. So they avoid subjects like Philosophy specifically. And I think what that does is it makes them direct to their career but they become slaves to that career path because they don’t know anything else. And they’re not likely to be very good people because they are not well-rounded, they don’t have much perspectives. Whatever they’re taught to be important on that career, they think that’s ethically important. I think it is very terrible.

Me: What is your opinion about this argument “The School is the Church of the Modern World” ? If you’re a children, you’re supposed to go to school. You’re supposed to go through K-12. The reason you go to college is because all jobs require some kind of degrees. The society are fooled by the efficiency of the school system. If you want to apply for a job, you must have a degree, but a degree is just a certificate for your ability of learning, not doing. People do not go to college for knowledge. People go to college for jobs. There are laws that require job to have requirements of a certain degree. There is a discrimination that forces people into the school system and that system creates its self-demand. What do you think about it?

Dr. Rosental: I think that assessment is largely accurate. I think it’s obligatory education is a very variable thing for a person who’ve gone into it with the eyes opened and seen the value of it. Otherwise, it’s just about enforcement. I think most jobs can be done without a college education. I think it’s a tragedy that most jobs require one. That’s just stupid. It’s basically means you have to spend 4 years and a bunch of money to get a job, and instead of that, you could have done the job right our of high school. So I think that lots of people shouldn’t go to college if the reason is to find a job. I also think that orientation on jobs at colleges, or job-training misses the point of what college education should be. I think technical school education is different. You need to learn how to repair cars or air-conditioner, or you need to work in a lab, or technicians or something. There is few post-high school education that you can learn that kind of stuff. But college education should be devoted to broad-based learning.

Me: Ok, so here is the last question, what do you think is the appropriate definition of college education?

Dr. Rosental: Well, I don’t think I can do that. I don’t think there should be a one size fits all. I think there should be some school that career-oriented. I think there should be some school offers a little bit of that but more about finding your own ways. There are schools that don’t have general education programs. There are schools that don’t have rigid curriculum that students can work with the faculty to find their paths for themselves. And there’s all kind of stuff in between, all kind of different models. So I think it’s good that there are diversity of models. It’s actually bad when we try to get everybody on the same page because that is what induces conformity. Currently, we’re trying to get everybody in the same page about college being productive. Like here, at Mercer, sometimes people say “Oh, that professor is boring” and “this professor is fun. We have conversations”. I think it would be wrong to try to get one to be the other because it’s good to get boring lectures. It’s part of existence, dealing with boring people. You don’t get to encounter fun people your whole life. You need to experience different teaching styles, different personalities different approaches. The more perspectives you get, the better you have an opportunity to choose what you think is important. The less experiences, the less options you’re going to know what’s available to you. So I don’t think college education should be a certain way. I think it should be all kind of ways.

Me: Thank you for the conversation. It’s my pleasure to listen to you talking about all those things. And I think that would conclude this interview. 

*Shake hands*